Monday, January 4, 2010

0 ♫☆Lá diêu bông ♫☆

Tin scandal-9x ! Chup len Quay len - Sock [TeenXinh.Blogspot.Com]


Gã ngồi tần ngần nghĩ về Vân, cô bạn học cạnh lớp gã. Gã chẳng biết mình bắt đầu rung rinh khi nào, chỉ biết, mỗi lần gặp nhỏ, gã lại thấy tim mình đập loạn xị xì ngầu. Người gì mà dễ thương thế không biết!
Hai đứa học chung với nhau hồi cấp II, lúc đó nhỏ và gã là hai kình địch. Như nước với lửa. Thế mà giờ đây, khi gặp lại nhỏ, gã hết hồn khi thấy con nhỏ Vân hung dữ như chằn tinh, hay xách guốc rượt gã ầm ầm giờ lại hiền dịu đến vậy. Gặp lại gã, nhỏ Vân đã cười tươi và chào, làm gã muốn rụng tim, xém quên cả chào lại. Trời phật thương hay sao mà nhỏ lại dời về gần nhà gã. Nhỏ có thói quen tập thể dục mỗi sáng sớm. Gã là một kẻ lười biếng và ham ngủ. (Dù vậy thân hình của gã không bao giờ bị tăng cân, bọn con gái mà biết thì chắc bái gã làm sư phụ quá!). Nhưng lại bắt đầu đi tập thể dục mỗi buổi sáng, khiến mẹ của gã ngạc nhiên hết sức! Lý do lại vì một đứa con gái.
Hôm nọ, gã quyết định phải thổ lộ tâm tình. Tính của gã rất bộc trực, gã đã nói huỵch toẹt ra. Và nhỏ Vân tròn mắt nhìn gã, thằng con trai lùn lùn hồi xưa hay chọc nhỏ. Nhỏ cười lên rồi bảo:
- Đố Nguyên tìm được lá diêu bông đi! Lúc đó Vân mới cho Nguyên câu trả lời!
- Tưởng gì! Dễ ẹc! - Gã đã công bố một câu xanh rờn như thế.
Nhỏ chỉ cười, và nói:
- Vậy thì Vân sẽ đợi đến lúc Nguyên tìm được đã!
2. Tự nhiên gã lại ghét cái ông nhạc sĩ hồi xưa quá, khi không lại viết “Em đố ai tìm được lá diêu bông…” làm gì để bây giờ nhỏ lại cười cười với gã - một nụ cười thoải mái và ngây thơ… vô số tội, và bảo: “Đố Nguyên tìm được lá diêu bông!”. Mà thật sự trên đời này làm gì có lá diêu bông. Đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, đi ra từ lời hát của ông nhạc sĩ đó. Vậy mà nhỏ lại bảo gã tìm, thế có khổ không chứ. Cho dù biết là không có loại lá ấy, nhưng gã vẫn phải đi tìm.
Gã có kêu trời, trời cũng không thấu, kêu đất, đất cũng không thèm nghe, mà nếu có nghe, thế nào trời đất cũng sẽ đáp trả: “Xì, ai biểu dính vô mấy chuyện tình củm làm chi, giờ thì ráng mà chịu, có tiên nữ giáng trần cũng không giúp được gì ngươi đâu. Không lẽ hô biến ra loài cây mang tên diêu bông? Để rồi việc tìm diêu bông sẽ dễ như trở bàn tay, còn gì là hay nữa”. Đó cũng là lời của nhỏ bạn thân của gã, cũng là một đứa con gái đỏng đảnh và xí xọn. Nhỏ Thư đã nguýt gã một cái thật dài, và chu chu cái mỏ lên, ra chiều như gã làm điều gì nghiêm trọng lắm:
- Học không lo học, còn nhỏ mà bày đặt yêu đương nhăng nhít hả?
Gã nhăn mặt như khỉ ăn ớt, bắt đầu tỏ vẻ bực bội:
- Bà nói thì hay lắm! Chừng nào bà dính vào đi thì biết! Tui có muốn đâu, chỉ tại con tim của tui nó rung động… Ôi chao… Mà cái chuyện quan trọng bây giờ là tui muốn bà giúp tui, khi có một đứa con gái đòi tìm lá diêu bông như vậy, thì con trai phải làm sao mới vừa lòng con gái hả?
Gã gần như nài nỉ và cầu khẩn, không dám bực bội và cau có. Vì nếu cau có với nhỏ, chắc chắn nhỏ sẽ giận dỗi và không thèm giúp gã. Mà nhỏ không giúp thì gã biết phải làm sao? Gã chỉ có thể kể tuốt tuồn tuột mọi chuyện cho một đứa con gái duy nhất là nhỏ. Rất nhiều chuyện khác, trên trời dưới đất nhưng đây là lần đầu tiên gã “théc méc” về chuyện tình cảm! Nhỏ là con gái, tất nhiên phải biết rõ cái điều mà con gái muốn, con gái nghĩ rồi. Dù sao gã cũng chỉ là một thằng con trai mê toán khù khờ và mới bắt đầu biết rung rinh thôi mà.
Nhỏ bạn cười rung cả bàn ghế. Gã giận:
- Không giúp thì thôi chứ cười cái gì?
Nhỏ vừa quẹt nước mắt chảy ra hai khóe mi (cười quá chảy nước mắt chứ không phải khóc) vừa trả lời gã:
- Thôi thôi được rồi ông tướng!
Nói rồi nhỏ lấy ngón tay trỏ chỉ vào ngực trái và cái đầu. Xong, nhỏ nói:
- Vậy đó! Ông là người thông minh, tự hiểu đi!
Gã nhíu đôi mày rậm rì như hai con sâu róm để suy nghĩ. Khối óc và con tim. Nhưng nó có liên quan gì đến lá diêu bông?
3. Gã tự hỏi: “Sao con gái khó hiểu và cầu kì đến thế nhỉ? Việc gì phải bắt người khác tìm này tìm nọ”. Rồi gã lại thở dài, Vân ơi, đường vào tim nàng chỉ cần bước qua lá diêu bông thôi sao mà khó quá! Chẳng biết sau lá diêu bông, nàng có bắt gã đi tìm lá diêu… hoa không nhỉ? Gã lại phì cười với cái ý nghĩ đó của mình.
Suốt mấy ngày liền, gã hay nằm suy tư trong phòng, hoặc vác xe đi vòng vòng đến gặp mấy ông già chuyên làm nghề hoa kiểng hỏi về lá diêu bông. Ai cũng cười gã, làm gã quê quá, không thèm hỏi nữa. Mẹ của gã, tất nhiên, nhận ra sự khác thường của thằng con trai yêu của mình. Có khi nào nó chịu ở nhà như vậy đâu. Bữa cơm trưa, gã đột nhiên hỏi ba:
- Ba ơi, ba biết lá diêu bông không ba?
Ba tròn mắt nhìn gã:
- Sao con lại hỏi thế?
- À không…
Gã nhanh chóng chối biến. Khuôn mặt của gã đỏ lên một cách bất thường, gã không thích ai biết cái chuyện gã “mên mến” một đứa con gái đâu. Vì gã đã từng thề là “Sẽ không bao giờ yêu ai, không bao giờ lấy vợ! Vì thấy tụi bạn có bạn gái sao mà mệt quá”. Ái chà, thế nào bọn bạn sẽ cười vào mặt gã, khuyên gã nhổ nước bọt để thề lại là: “Dạ cho con thề lại là con rất khoái yêu, và đang yêu hết mình”. Rồi sau đó nữa sẽ là một chầu kem, chầu sinh tố… Và cháy túi.
Ba gã cười phá lên:
- Chắc có đứa con gái nào bắt tìm lá diêu bông rồi đây!
Gã hết hồn vì bị nói trúng tim đen.
- Ngày xưa, má mày từng bắt ba đi tìm cơ đấy!
- Rồi sao ba? - gã hồi hộp.
Cả ba và mẹ gã đều cười. Ba nói:
- Thì cố tìm chứ đâu con!
Rồi ông chỉ vào ngực trái, y chang nhỏ Thư bạn thân gã. Gã thở dài. Thế là sao nhỉ?
4. Gã vẫn gặp Vân đều đặn mỗi ngày vào buổi sáng, khi hai đứa đi tập thể dục. Lần nào gã cũng hỏi:
- Vân ơi, lá diêu bông tìm đâu ra? Thôi Vân đổi cho Nguyên lá khác đi!
Nhỏ Vân mỉm cười lắc đầu, kiên quyết:
- Không! Nếu không tìm được thì tui không trả lời Nguyên đâu!
Gã đành im re. Hơn nữa, gã là con trai, chẳng lẽ có việc đi tìm cái lá mà phải xuống nước sao. Còn khuya nhé! Nên gã đã quả quyết mà sau đó thì rầu rĩ:
- Nói đùa với Vân thôi chứ tuần sau, Nguyên nhất định sẽ tặng cho Vân lá diêu bông cho xem!
Nhỏ Vân thích thú:
- Có mới nói nha! Rồi, Vân sẽ đợi cho coi! Hứa lèo thì mai mốt không nói chuyện luôn!
Gã cười tươi, khoe hàm răng đều như bắp:
- Quân tử nhất ngôn mà!
Rồi hai đứa ai về nhà nấy, gã lại bắt đầu đánh lô tô trong bụng. Thời hạn bảy ngày, gã có tìm ra được lá diêu bông không? Gã không thể nhờ nhỏ bạn thân, cũng không thể nhờ ba được, chẳng lẽ với cái đầu thông minh như gã lại không nghĩ ra được cách sao? Với lại, gã thiệt tình vô cùng tự ái khi nhớ lại câu nói của nhỏ bạn: “Tình cảm phải tự mình tìm lấy chứ!”. Vậy thì hãy đợi đấy, gã nhất định sẽ làm được cho xem.
5. Kể từ cái bữa “lên mặt anh hùng” hôm đó, ruột gan gã gần như lửa đốt. Bình thường, gã mong thời gian trôi qua nhanh nhanh một chút, còn bây giờ gã sợ thời gian đến thế. Còn có mấy ngày nữa là tới ngày đó, gã biết đào đâu cái lá diêu bông? Gã cứ nằm lì trong phòng và suy nghĩ, vì gã nhớ một nhà văn hay nhà… gì thì gã cũng không nhớ đã từng nói: “Khi bạn bế tắc chuyện gì, hãy yên lặng và suy nghĩ”. Nên gã phải nằm, phải suy nghĩ. Mà con người của gã hơi lười, thành ra, khi nằm xuống nghĩ không ra thì ngủ. Còn có hai ngày nữa. Gã chột dạ: “Hay là bữa đó xin lỗi nhỏ? Không được! Thế còn gì là đấng nam nhi?”. Gã cứ đi tới đi lui, lặp đi lặp lại câu nói đó trong đầu.
- Nguyên ơi! Xuống ăn cơm con!
- Dạ!
Thông thường, người ta vì tình mà quên ăn, quên uống; ca dao còn có câu: “Uống nước cầm chừng để dạ thương em” kia mà. Nhưng gã thì phải ăn, thậm chí ăn cho nhiều vào. Bởi vì gã nghĩ “có thực mới vực được đạo”. Hơn nữa, gã không muốn mình bị đau dạ dày sau cái hồi “chuyện tình lá diêu bông”.
Gã “buộc” phải ăn năm chén cơm, khiến mẹ gã tròn mắt.
Cho đến cái ngày cuối cùng, nghe tiếng gã “A” lên một tiếng. Và gã bắt đầu khoe với ba: “Con đã tìm được lá diêu bông rồi”, sau đó là nhỏ Thư. Gã hì hục trong phòng cả ngày để chuẩn bị món quà “lá diêu bông” thật đẹp cho Vân. Gã nhấp nháy mắt nghĩ về hành động của nhỏ Thư. Trái tim và khối óc. Sau hôm nay, gã chắc phải khao nhỏ Thư một chầu rồi.
Đúng hẹn, gã gặp Vân và chìa ra món quà được gói rất cẩn thận.
- Lá diêu bông trong đó đó!
- Thiệt không?
- Thiệt chớ! Nguyên có bao giờ xạo với Vân đâu!
Nhỏ Vân cũng không ngờ là gã lại tìm được. Nhỏ hồi hộp lắm khi từ từ mở cái hộp ra. Cái lá ấy thế nào, tròn méo ra sao? Cho đến khi chiếc hộp được mở ra. Trong đó, một chiếc lá bằng giấy hình trái tim, màu hồng, được ép nhựa cẩn thận và có dòng chữ nắn nót: “Lá Diêu Bông”. Nhỏ Vân mỉm cười:
- Nguyên kiếm đâu ra chiếc lá diêu bông đẹp thế?
Gã cười. Gã lấy ngón trỏ chỉ vào ngực trái và cái đầu được chải chuốt khá là cẩn thận so với mọi ngày. Rồi gã lấy trong túi ra một chiếc lá y hệt vậy, đặt cạnh chiếc lá diêu bông kia…
 



Tin scandal-Sock [Thực hiện: Teenxinh'blog ]


0 comments:

Feeds Comments